Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

Tiểu Miêu

15/6/2014, 12:16

#21
  • Tiểu Miêu

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full - Page 3 Empty Re: Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full

Chiều xuống, những ánh nắng không còn chói chang rực rỡ nữa mà trở nên dịu nhẹ và yếu ớt hơn. Từng tia nắng vàng hắt xuống mặt nước cùng với hàng liễu ven hồ Tây làm cho khung cảnh mang vẻ đẹp lãng mạn mà lại buồn miên man. Hoa đứng yên lặng ở một góc hồ, tâm trạng buồn bã và chán nản làm nó không nén nổi tiếng thở dài. Mới chỉ mấy ngày trôi qua mà sao Hoa thấy như đã trải qua vài năm? Bao nhiêu suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu khiến cho Hoa vô cùng mệt mỏi. Đến nỗi khi nghe thông báo mình trúng tuyển đại học mà nó cũng chỉ mỉm cười như thể niềm vui ấy không đủ để lấp đi nỗi buồn trong lòng- nỗi buồn về câu chuyện của Thiên Di, Mạnh Hoàng, và có khi là… cả về nó nữa.

- Trông em có vẻ trầm tư quá.

- Anh…- Hoa tròn mắt ngạc nhiên khi thấy Nam Huy đang đứng ngay phía sau mình.- Sao anh lại ở đây?

- Vậy sao em lại ở đây?

- Em muốn thay đổi không khí một chút, bỗng nhiên thấy mọi thứ trở nên rất ngột ngạt. Vả lại em cũng cần suy nghĩ lại một vài thứ.

- Anh cũng vậy.- Nam Huy mỉm cười.- Dạo này Thiên Di sao rồi? Cô bé ấy vẫn ổn chứ?

Hoa nhún vai rồi khẽ lắc đầu:

- Một tình yêu đẹp nhưng không được chúc phúc, đã vậy còn bị mẹ của người yêu đánh ngay trước mặt mọi người, sao mà ổn được? Mấy hôm nay Thiên Di không chịu gặp ai, chỉ nằm trên phòng khóc một mình. Là bạn mà không giúp được gì, em thấy mình vô dụng quá.

- Em cũng đã cố gắng hết sức rồi. Không ai trong chúng ta muốn chuyện này xảy ra cả, ngược lại đều mong Thiên Di và Mạnh Hoàng được hạnh phúc. Thế nên đừng tự trách mình nữa, có được không?

Hoa buồn bã gật đầu dù trong lòng thì vẫn trĩu nặng. Rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, nó cuống quýt ngẩng lên hỏi Nam Huy.

- Vậy công việc của anh? Bà Minh Mĩ đuổi việc anh thật sao? Em xin lỗi, cũng chỉ vì bọn em mà…

Nam Huy cười tươi- nụ cười dịu dàng và đầy ấm áp.

- Không sao đâu, dù gì anh cũng đang định xin thôi việc.

- Tại sao?- Hoa sửng sốt.

- Vì anh không thể làm việc mà người mình yêu không thích, lại càng không thể nhìn người ấy rơi lệ.

Nói đến đây, Nam Huy nhìn thẳng vào mắt Hoa và khẽ nắm lấy tay nó. Dường như không tin vào những gì đang diễn ra, Hoa bối rối rút tay lại rồi nhanh chóng quay mặt đi nơi khác.

- Anh đừng biến em thành đồ ngốc nữa được không?- Hoa mỉm cười chua xót. Những kí ức trước đây vẫn nằm sâu trong trái tim và trí óc của nó.- Một lần… một lần với em là quá đủ rồi.

Nam Huy vội vã nắm lấy vai Hoa và xoay lại phía mình.

- Anh không biến em thành đồ ngốc, mà đứng trước em anh mới chính là kẻ ngốc nghếch nhất! Anh biết anh đã làm em tổn thương, đã làm em cảm thấy như mình bị lừa dối và phản bội. Nhưng anh cũng biết rằng anh có tình cảm với em từ rất lâu rồi. Chỉ có điều, lúc ấy anh không thể buông lỏng trái tim mình, anh không thể tùy tiện nói những lời yêu thương với em dù cho đó là việc mà anh muốn làm.

- Vậy giờ thì anh có thể tùy tiện đứng trước mặt em nói như thế sao?- Hoa nói mà mắt ngấn lệ.- Anh coi em là con rối của anh để anh có thể nói đến là đến, nói đi là đi, nói yêu là yêu, nói ghét là ghét hả?

Bao nhiêu đau khổ và ấm ức của Hoa còn chưa được trút hết thì Nam Huy đã ôm ghì lấy nó. Cánh tay rộng lớn và ấm áp của Nam Huy phút chốc làm lòng Hoa như dịu lại.

- Thời gian qua anh đã suy nghĩ rất nhiều, trong đầu anh có biết bao nhiêu giả thiết và lựa chọn, cái nào cũng khiến anh cảm thấy vô cùng phân vân. Nhưng cuối cùng anh đã quyết định chọn em, anh muốn chính anh sẽ là người đem lại cho em hạnh phúc. Hãy tha thứ cho những lỗi lầm trong quá khứ của anh. Và… hãy trở về bên anh, em nhé?

Hoa vòng tay ôm lấy Nam Huy và bật khóc nức nở. Những giọt nước mắt lần này không đắng cay chua xót, cũng không đau đớn mệt mỏi mà là những giọt nước mắt của hạnh phúc, niềm vui. Ngay lúc này đây, Hoa thầm cảm ơn Thượng đế vì cuối cùng nó cũng đã được ở bên cạnh người mình yêu, đã hiểu được tình cảm của người ấy. Bên ngoài kia, những ánh đèn lung linh từ các nhà hàng, quán ăn đã bắt đầu bật sáng, chiếu rọi lên hai bóng người đang chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào.

***

- Anh vào được chứ?

Tiếng của Trần Bùi vọng vào từ ngoài cửa khiến bà Minh Mĩ ngạc nhiên đặt mấy bản báo cáo xuống mặt bàn.

- Anh vào đi.

Bà Minh Mĩ nói và bước ra khỏi bàn làm việc. Tiếng mở cửa vang lên. Trần Bùi nhanh chóng bước vào trong phòng, khuôn mặt vẫn còn nguyên nét mệt mỏi.

- Sao anh lại về nhà giờ này?

Bà Minh Mĩ đón lấy chiếc vali từ tay chồng rồi mang cốc nước đến. Trần Bùi vừa uống nước vừa ngồi xuống giường, từ trong đáy mắt hiện lên một nỗi suy tư nào đó.

- Máy bay vừa hạ cánh thì anh liền về nhà luôn, không ghé qua công ty nữa.

- Có chuyện gì mà anh gấp gáp thế?- Bà Minh Mĩ hỏi nhưng gần như ngay lập tức, với sự thông minh sắc sảo của mình bà đã đoán ra được lí do.- Có phải vì chuyện của Mạnh Hoàng?

Trần Bùi gật đầu.

- Đúng vậy. Anh có nghe mấy người nói sơ qua về chuyện của hai đứa chúng nó rồi. Anh thấy chuyện này em có phần hơi quá đáng.

- Em quá đáng?- Bà Minh Mĩ giận dữ hỏi lại.- Tất cả mọi việc em làm đều vì muốn tốt cho con trai của mình, như vậy cũng là quá đáng?

- Thiên Di là một đứa con gái rất tốt, chính nó cũng đã cứu Mạnh Hoàng trong vụ tai nạn trước đây. Bản thân anh không thấy con bé có gì đáng chê trách cả.

- Nhưng bố mẹ nó đang nợ tiền của gia đình chúng ta, ai biết được rằng có phải nó tiếp cận Mạnh Hoàng cũng chỉ vì tiền, vì muốn xóa đi số nợ kia? Rồi còn mọi người nữa, họ sẽ nghĩ gì khi con trai chúng ta yêu và lấy một đứa con gái đến ở nhà người khác để trả nợ?

- Em là mẹ của Mạnh Hoàng, vậy em có bao giờ nhận ra rằng từ lúc Thiên Di xuất hiện, con trai chúng ta đã thay đổi thế nào không? Nó đã bắt đầu biết yêu thương, biết cho đi và nhận lại. Đây chẳng phải là điều mà chúng ta luôn mong muốn sao?

- Đâu cần con bé đó thì Mạnh Hoàng mới như vậy? Em tin khi cảm nhận được tình thương của chúng ta thì tự bản thân Mạnh Hoàng cũng sẽ thay đổi.

- “Tình thương”? Em gọi thứ tình cảm cứng nhắc và áp đặt của em là tình thương?- Trần Bùi bắt đầu cao giọng.- Em không thể thôi cái tính cố chấp của mình đi được sao?

- Anh à.- Bà Minh Mĩ bước đến và nắm lấy tay chồng.- Bên ngoài kia có biết bao gia đình điều kiện tốt hơn muốn gả con gái cho chúng ta. Kết thân với họ, không chỉ tốt cho Mạnh Hoàng mà còn có lợi cho sự nghiệp và việc làm ăn của cả nhà họ Trần.

- Em muốn mang hôn nhân của con trai mình ra để làm công cụ làm ăn, đánh đổi hạnh phúc cả đời nó chỉ vì tiền?- Trần Bùi hất mạnh tay bà Minh Mĩ ra và quát lớn.

- Ý em… ý em không phải là như vậy.

- Ý em chính là như vậy! Anh không ngờ em lại là một người mẹ ích kỉ và lạnh lùng đến thế. Mạnh Hoàng không còn nhỏ nữa, hạnh phúc của nó là do nó lựa chọn và quyết định. Còn em, em hãy suy nghĩ cho kĩ về bản thân mình đi, đừng biến tình mẫu tử của em thành sự căm ghét của Mạnh Hoàng.

Trần Bùi giận dữ bước ra ngoài và đóng sập cửa lại. Bà Minh Mĩ ngồi phịch xuống đất như người mất hồn, một vài giọt nước mắt trào ra khỏi khóe mi. Bà không ngờ rằng có một ngày cả chồng và con đều quay lưng lại với mình như vậy. Chẳng lẽ bà thực sự đã sai?

Đêm xuống, cơn mưa rào từ đâu kéo đến cùng những cơn gió lạnh buốt khiến người ta không khỏi rùng mình. Bà Minh Mĩ nhìn ra phía cửa sổ, trên tay là ly rượu vang đã vơi một nửa. Mọi thứ với bà giờ đây cũng như bầu trời ngoài kia, tăm tối và lạnh lẽo. Và rồi đột nhiên, trong bà hiện lên hình ảnh của Mạnh Hoàng khi mới chào đời- vô cùng kháu khỉnh với đôi mắt tròn và sáng. Sau đó Mạnh Hoàng lớn lên, trở thành một cậu bé rất dễ thương nhưng lại luôn sống khép mình với thế giới xung quanh. Thoắt một cái, cho đến bây giờ thì Mạnh Hoàng đã thực sự trưởng thành và chín chắn. Bà Minh Mĩ khẽ mỉm cười nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt ngấm, thay vào đó là sự nghẹn đắng nơi cổ họng vì bà nhận ra: trong suốt quãng thời gian con mình lớn lên, hình ảnh của bà chỉ xuất hiện một cách mờ nhạt và vô cùng hiếm hoi! Cũng trong lúc đó, những lời của Trần Bùi ùa về như đòn tấn công mạnh mẽ vào bức tường thành của sự cố chấp, ích kỉ trong bà Minh Mĩ. Từng viên gạch của bức tường ấy cứ rơi xuống… rơi xuống dần, để lộ ra một thứ ánh sáng lung linh và đẹp đẽ…

***

- Mạnh Hoàng, anh mau dậy đi.

Nghe tiếng gọi, Mạnh Hoàng từ từ mở mắt. Hình ảnh Thiên Di hiện ra trước mặt khiến cho Mạnh Hoàng nghĩ rằng mình đang mơ. Mạnh Hoàng nhắm mắt vào rồi lại mở mắt ra một lần nữa để nhìn cho thật kĩ. Thiên Di, đúng là Thiên Di rồi! Mạnh Hoàng nhanh chóng ngồi bật dậy.

- Thiên Di, tại sao em lại ở đây?

Thiên Di nở nụ cười tươi như ngàn ánh nắng rồi ôm chặt lấy Mạnh Hoàng.

- Anh sẽ không thể tin được đâu. Sáng sớm hôm nay mẹ anh đã gọi điện sang nhà em và nói sẽ không ngăn cấm chúng ta nữa. Mẹ anh đã đồng ý rồi! Bây giờ em thật sự rất hạnh phúc, à không, cực kì hạnh phúc!

- Mẹ anh… Làm sao có thể?

Mạnh Hoàng vẫn ngơ ngác chưa hiểu mọi chuyện thì bà Minh Mĩ đã bước vào phòng và mỉm cười.

- Chẳng lẽ bà mẹ này không đáng tin như vậy sao?

- Mẹ…

- Mẹ đã suy nghĩ kĩ rồi. Bố con và con nói đúng, mẹ đã quá vô lí và vô tâm với con. Mẹ luôn nói con phải làm gì chứ chưa từng hỏi con muốn gì. Tương lai này là của con, bởi vậy nên con hãy tự quyết định nó, hãy tự tay viết lên đó những dòng chữ về cuộc đời của con mà con muốn.

Mạnh Hoàng ngỡ ngàng nhìn mẹ mình rồi lại quay sang nhìn khuôn mặt rạng rỡ của Thiên Di. Rồi từ ngỡ ngàng, khuôn mặt Mạnh Hoàng bắt đầu giãn ra. Đôi mắt lạnh lùng, bất cần ngày nào giờ đây tràn đầy niềm vui và sự hạnh phúc vô bờ bến. Mạnh Hoàng cười tươi và siết chặt lấy Thiên Di như thể cả thế giới chỉ còn lại duy nhất hai người. Mặc kệ, có sao chứ? Mạnh Hoàng yêu Thiên Di, Mạnh Hoàng muốn tất cả mọi người đều biết tình yêu ấy.

- Thiên Di, anh nhớ em. Những ngày qua quả thực quá dài với anh, không lúc nào anh ngừng nghĩ đến em. Nhắm mắt vào thấy Thiên Di cười, mở mắt ra thấy Thiên Di khóc,… ở đâu cũng là hình ảnh của Thiên Di. Vậy nên anh sẽ không để em đi khỏi anh nữa đâu, chúng ta sẽ kết hôn và em sẽ là cô dâu đẹp nhất.

Thiên Di bật cười- nụ cười mà phải trải qua bao khó khăn nó mới có được. Nó đã mong chờ giây phút này từ lâu lắm rồi. Mọi thứ đẹp đến nỗi, huyền diệu đến nỗi khiến Thiên Di chuếnh choáng trong sự hạnh phúc tưởng chừng như bất tận.

***
- Mẹ, con sang bên nhà Mạnh Hoàng đây.

Thiên Di hớn hở xỏ chân vào đôi giày rồi bước ra cửa. Hôm qua, sau khi từ nhà họ Trần trở về, Thiên Di vui mừng đến nỗi không thể nào chợp mắt. Nó cứ tự tưởng tượng ra biết bao điều tốt đẹp rồi lại tự mỉm cười một mình. Kết quả là sáng sớm hôm nay Thiên Di quyết định xuống bếp, tự tay chuẩn bị vài món mà Mạnh Hoàng thích ăn nhất rồi mang sang cho Mạnh Hoàng. Trên đường đi, nó liên tục nghĩ đến khuôn mặt vui vẻ và bất ngờ của Mạnh Hoàng khi nhận được món quà đặc biệt này. Đến nơi, nó vui vẻ vẫy tay chào bác lái xe rồi bước xuống, chậm rãi ấn chiếc chuông nhỏ trên bức tường. Một lần… hai lần… rồi ba lần, vẫn không thấy có ai ra mở cửa. Thiên Di bắt đầu thấy có chút bồn chồn. Nó rút điện thoại ra gọi cho Mạnh Hoàng nhưng không liên lạc được. Đúng lúc đó thì cánh cổng của nhà đối diện bật mở, người chủ nhà đó nhìn Thiên Di một lát rồi cất tiếng.

- Cô là Thiên Di?

- Vâng, có chuyện gì thế ạ?

- Nhà bên kia có gửi cho tôi một lá thư, dặn khi nào cô tới thì đưa cho cô lá thư này.

Nói rồi người phụ nữ ấy đưa cho Thiên Di một chiếc phong bì màu xanh. Nó vội vã mở bức thư ra và như không tin vào mắt mình khi thấy những dòng chữ trong đó: “ Thiên Di, tôi xin lỗi vì không nói trước với cô nhưng hôm qua, bác sĩ đã thông báo với chúng tôi về việc bệnh tình của Mạnh Hoàng bắt đầu có chuyển biến xấu. Bệnh viện bên Mĩ cũng đã tìm được quả tim phù hợp để phẫu thuật cho Mạnh Hoàng nên hôm nay Mạnh Hoàng cần sang bên đó gấp. Tình hình cụ thể tôi sẽ thông báo với cô sau. Thật sự xin lỗi cô”.

Thiên Di bàng hoàng lùi về phía sau tới mức lưng nó va “rầm!” vào cánh cổng nhà họ Trần. Những giọt nước mắt của nó cứ tí tách… tí tách rơi xuống tờ giấy đang cầm trên tay. Thật ra chuyện này là như thế nào? Mạnh Hoàng có thể đi mà không nói với nó một lời nào sao? Còn… còn bệnh tình của Mạnh Hoàng nữa, đi gấp như vậy có phải đã rất nghiêm trọng rồi hay không? Thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt đang dần tái dại của Thiên Di, người phụ nữ kia vội vã hỏi địa chỉ và gọi taxi đưa nó về nhà. Thiên Di như người mất hồn, cứ ngơ ngác làm theo tất cả trong vô thức. Cả khi chiếc xe đã về tới nhà, nó vẫn ngồi im lặng, chỉ có hai dòng nước mắt là không ngừng trào ra trong đau khổ và vỡ vụn. Chiếc mày bay kia có lẽ đã cất cánh từ lâu, đã mang người con trai mà nó yêu thương nhất cùng cả trái tim và tình cảm của nó tới một vùng đất xa xôi… Bao giờ? Phải đến bao giờ chiếc máy bay ấy mới trở lại?
Tiểu Miêu

15/6/2014, 12:16

#22
  • Tiểu Miêu

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full - Page 3 Empty Re: Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full

Thiên Di ngồi co mình trong chiếc áo khoác len to sụ ngoài ban công, đôi mắt lặng lẽ nhìn xuống đường phố sáng đèn bên dưới. Mới đó mà mùa đông cùng những cơn gió lạnh thấu xương đã lại tới, Mạnh Hoàng đã rời Việt Nam được gần nửa năm. Trong suốt quãng thời gian đó, người bạn của Thiên Di không chỉ là nước mắt mà còn có cảm màn đêm. Bởi Thiên Di biết, khi màn đêm buông xuống thì ở đất nước bên kia bán cầu, bình minh mới bắt đầu xuất hiện. Thiên Di muốn Mạnh Hoàng có thể cảm nhận được tình cảm của nó dù là bất kì khoảng thời gian nào trong ngày. Mọi người đều nói Thiên Di ngốc, Thiên Di khờ nên mới chờ đợi một người trong khi không có bất kì thông tin nào về người đó, không biết khi nào người đó mới trở về. Nhưng Thiên Di chỉ mỉm cười khi nghe những lời ấy bởi nó chưa bao giờ ngừng hi vọng về một tương lai tốt đẹp với Mạnh Hoàng. Nó tin chắc rằng một ngày không xa nữa Mạnh Hoàng sẽ trở về bên nó, sẽ lại ôm chặt lấy nó mà nói rằng: “ Anh nhớ em”. Nghĩ đến đây, Thiên Di khẽ cầm chậu cây xương rồng hình trái tim bên cạnh lên và dịu dàng cất tiếng:

- Anh có biết tại sao em lại trồng xương rồng không? Đó là một loài cây tuy có vẻ ngoài khô cứng nhưng lại ẩn chứa sức sống vô cùng mãnh liệt. Và khi nó nở hoa thì những bông hoa mang một vẻ đẹp rất kì lạ, rất đặc biệt. Em hi vọng anh cũng như tình cảm của chúng ta sẽ giống như cây xương rồng này, luôn vươn lên mạnh mẽ dù ở bất kì hoàn cảnh nào. Hứa với em, ngày xương rồng nở hoa cũng là ngày anh trở về bên em, anh nhé? Em sẽ chờ… Nhất định, em sẽ chờ.

- Chán thật đấy! Trời lạnh làm tôi chẳng muốn bươc chân ra khỏi nhà. – Hoa nằm dài trên giường của Thiên Di, vừa trùm chăn kín mặt vừa than thở.

- Có Nam Huy bên cạnh thì sợ gì lạnh nữa? Chỉ có tôi mới cảm thấy lạnh.

Nghe thấy giọng nói trầm buồn của Thiên Di, Hoa vội chui ra khỏi chăn và ngồi sát vào cô bạn.

- Dạo này bà có nhận được tin tức gì từ Mạnh Hoàng không?

Thiên Di mỉm cười lắc đầu:

- Ngoại trừ lá thứ đầu tiên ấy thì chưa có bất kì thứ gì khác cả. Không email, không điện thoại, không lời nhắn,…

- Vậy… bà tính cứ mãi chờ đợi thế này sao? Nhìn thấy bà ngày ngày buồn bã, tôi cũng không vui chút nào. Hay bà…

- Hoa, bà hiểu tính tôi mà. – Thiên Di nhìn thẳng vào mắt Hoa.- Tôi sẽ kiên trì, tôi sẽ ở đây và chờ Mạnh Hoàng dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

Hoa siết nhẹ tay Thiên Di. Không một cái gật đầu hay tiếng “ừ” nào cả nhưng Thiên Di hiểu, Hoa đã, đang, và sẽ vẫn bên cạnh ủng hộ mình. Đột nhiên chiếc điện thoại trên bàn đổ chuông, nhạc bài hát We were in love vang lên càng làm không khí trở nên lạnh lẽo và u ám. Thiên Di chậm rãi nhấc điện thoại.

- Alo?

- Thiên Di à, tôi là Minh Mĩ đây.

Thiên Di mở to mắt kinh ngạc. Là điện thoại của mẹ Mạnh Hoàng từ Mĩ! Nó run run trả lời:

- Dạ… Cháu nghe đây cô.

- Đưa Mạnh Hoàng sang Mĩ đã lâu mà tới bây giờ tôi mới có thể gọi điện cho cô, chắc thời gian qua cô cũng đã chịu nhiều vất vả rồi. Tôi biết đây sẽ là cú sốc lớn với cô nhưng… cô hãy bình tĩnh nghe tôi nói… Mạnh Hoàng… Mạnh Hoàng… nó mất rồi! Các bác sĩ đều đã cố gắng nhưng ca phẫu thuật không thành công, Mạnh Hoàng… nó….

Thiên Di nghe bà Minh Mĩ nói mà tai nó như ù đi, tất cả mọi thứ đột nhiên trở nên đảo điên và quay cuồng trước mắt nó. Một sức ép vô hình nào đó đè nặng lên lồng ngực khiến trái tim Thiên Di như nổ tung vì đau đớn. Sự đau đớn không thể che giấu bộc lộ ra cả bên ngoài. Đôi mắt hoảng loạn của Thiên Di dáo dác nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm chút ánh sáng hiếm hoi nào đó nhưng chỉ một màu đen tăm tối bao phủ lấy nó. Tất cả đều trở nên nhạt nhòa và biến dạng, Thiên Di buông rơi chiếc điện thoại rồi ngã lăn ra đất, hai mắt nhắm nghiền.

- Thiên Di, Thiên Di! Bà sao vậy? Thiên Di! Tôi xin bà, bà đừng làm tôi sợ.

Hoa nhào tới đỡ lấy Thiên Di và ra sức lay gọi. Từ khóe mắt Thiên Di, một giọt nước mặn chát vừa mới rỉ ra.

***
- Mạnh Hoàng, anh đừng đi!- Thiên Di hét lớn rồi ngồi bật dậy, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi.

- Thiên Di, con tỉnh rồi hả?

Giọng nói êm dịu của mẹ ở bên cạnh kéo nó ra khỏi cơn ác mộng. Thiên Di nhìn xung quanh và nhận thấy mình đang nằm trong phòng, cả người mệt mỏi. Xung quanh là thuốc, là khăn… Cuối giường, mẹ của Thiên Di đang cẩn thận sắp xếp lại mọi thứ, khuôn mặt hiện rõ vẻ tiều tụy và lo lắng.

- Mẹ, con đã mơ một giấc mơ rất khủng khiếp. Con mơ Mạnh Hoàng chết, Mạnh Hoàng bỏ con mà đi.

- Thiên Di….- Mẹ nó khẽ xoa đầu con gái, đôi mắt rơm rớm nước.- Không phải là mơ… con hôn mê đến hôm nay đã là ngày thứ ba. Còn Mạnh Hoàng… Mạnh Hoàng đi thật rồi!

Thiên Di như chết lặng. Không phải là mơ? Vậy cuộc điện thoại đó…?

- Không, không đúng. Mẹ đang nói dối con có phải không? Mẹ nói đi!- Thiên Di điên loạn gào lên trong nước mắt.- Mạnh Hoàng chưa chết, nhất định là chưa chết! Con biết rồi, ở đây có sự hiểu lầm nào đó. Con phải đi tìm Mạnh Hoàng!

Thiên Di nói rồi hất tung chiếc chăn và chạy ra cửa. Thấy vậy, mẹ nó vội vã chạy đến ôm chặt lấy nó, nước mắt lưng tròng:

- Thiên Di, con bình tĩnh lại đi! Con đừng làm mẹ đau lòng thêm nữa được không con?

- Mạnh Hoàng đã hứa với con là sẽ ở bên con, đã nói con đừng bỏ cuộc. Con đã chờ…

Mẹ cũng thấy mà, con đã chờ…phải không mẹ? Con có thể chờ mà sao Mạnh Hoàng không thể trở về bên con? Tại sao? Còn rất nhiều nơi chúng con muốn đến, rất nhiều việc chúng con muốn làm. Vả lại… vả lại con còn phải làm cô dâu của Mạnh Hoàng nữa. Thế nên Mạnh Hoàng không thể chết được! Không thể!

Thiên Di hét lớn và lại ngã xuống. Lần này không có lấy một giọt nước mắt nào trào ra. Là vì nước mắt đã cạn hết hay vì một trái tim đã vỡ vụn đóng băng thì không thể khóc?

Trời lạnh. Những cơn gió mùa đông bắc ùa đến cùng cơn mưa phùn lất phất càng làm thời tiết Hà Nội thêm khắc nghiệt. Mọi người ra đường đều khoác trên mình những chiếc áo to dày và ấm áp, ai ai cũng cắm cúi đi thật nhanh để mong thoát khỏi cái giá lạnh ngoài đường phố càng sớm càng tốt. Hoa không nằm ngoài số đó, nó nhét hai tay sâu vào bên trong túi áo, vừa đi vừa xuýt xoa. Vì đi nhanh nên thoắt cái nó đã dừng chân trước cổng nhà Thiên Di. Sau khi được cô giúp việc dẫn vào, Hoa chậm rãi tiến lại phía phòng khách.

- Cháu chào cô.- Hoa cúi đầu khi thấy mẹ Thiên Di ngồi lặng lẽ trong phòng, ánh mắt không rời phía nhà bếp.

- Cháu đến rồi à? Ngồi đi.

Hoa mỉm cười ngồi xuống ghế rồi đặt chiếc túi xách sang bên cạnh.

- Tình hình Thiên Di thế nào rồi cô?

- Vẫn không có gì tiến triển, cũng đã mấy tuần trôi qua rồi. Các bác sĩ đều nói đây là một triệu chứng tâm lí, nó phải tự mình thoát khỏi những điều ấy thì mới có thể hồi phục được.

- Cô để cháu vào thăm Thiên Di được không?

Mẹ Thiên Di gật đầu buồn bã. Hoa đứng lên và đi vào trong bếp. Vừa tới nơi, Hoa đã thấy Thiên Di đang lúi húi trộn bột mì để nướng bánh. Nướng bánh xong nó lại trộn bột mì…rồi lại nướng… Phát hiện ra có người đang quan sát mình, Thiên Di cười tươi và chạy lại phía Hoa.

- Sao tới giờ bà mới đến. Mau vào đây!- Thiên Di nói rồi kéo tay Hoa tới bên bàn ăn, nơi có đến hàng chục chiếc bánh đủ loại.- Bà nói Mạnh Hoàng thích ăn bánh nào nhất? Bánh quy, hay là bánh kem? Tôi không biết nên cứ làm tất cả, lát nữa mang đến cho Mạnh Hoàng.

- Thiên Di.- Hoa xót xa nhìn cô bạn.- Mạnh Hoàng đã chết rồi. Người chết thì không thể ăn bánh của bà nữa, bà hiểu không?

Thiên Di ngơ ngác nhìn Hoa, rồi lại ngơ ngác nhìn chỗ bánh như một đứa trẻ. Những chiếc bánh này đều rất ngon mà, sao Mạnh Hoàng có thể không ăn được chứ? Thiên Di lại nhoẻn miệng cười rồi tiến về chỗ lò nướng, đút khay bánh mới làm xong vào trong lò. Dường như không thể chịu đựng được cảnh này thêm một phút nào nữa, Hoa chạy lên phòng Thiên Di và lôi ra một đống đồ đạc. Rồi nó lại chạy xuống bếp và ném tất cả những thứ ấy lên bàn.

- Thiên Di, bà nhìn đi! Đây là ảnh của Mạnh Hoàng. Nhưng Mạnh Hoàng đã chết rồi, ca phẫu thuật không thành công, cậu ấy đã chết thật rồi!

Thiên Di ngừng tay và từ từ cầm mấy tấm ảnh lên.

- Đúng rồi, là Mạnh Hoàng. Nhưng… Mạnh Hoàng không chết. Bà đừng nói linh tinh, Mạnh Hoàng không chết! Cậu ấy vẫn sống và sẽ nhanh trở về đây thôi.

- Bà đừng tự lừa gạt bản thân mình nữa!- Hoa bóp mạnh vai Thiên Di.- Bà và Mạnh Hoàng đã rất yêu nhau, hai người đã có những kỉ niêm đẹp với nhau nhưng đó chỉ là quá khứ! Bây giờ Mạnh Hoàng đã chết, bà phải sống cho hiện tại và tương lại, hiểu chưa? Bà nghĩ bà hành hạ bản thân mình thế này thì Mạnh Hoàng có thể sống lại ư? Bà làm vậy liệu Mạnh Hoàng có thể mỉm cười được không?

Thiên Di mở to mắt nhưng rồi đôi mắt ấy dần cụp lại, nó ngồi phịch xuống đất như một cái xác không hồn. Những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên. Một tiếng… Hai tiếng… Cuối cùng vỡ tan thành những giọt nước mắt đầy đau đớn.

- Tương lai? Tôi còn có tương lai sao? Đúng rồi, tương lai của tôi chính là làm cô dâu của Mạnh Hoàng. Tôi muốn làm vợ của cậu ấy.

- Bà nói cái gì?- Hoa thốt lên kinh ngạc.

- Tôi muốn làm vợ của Mạnh Hoàng.- Thiên Di rành rọt nhắc lại từng tiếng.

- Bà điên sao? Mạnh Hoàng đã chết rồi.

- Mạnh Hoàng đã chết, nhưng ngoài Mạnh Hoàng tôi cũng không lấy ai cả. Tôi sẽ tổ chức đám cưới…

- Bà… thực sự muốn như vậy sao? Bà đã suy nghĩ kĩ chưa? Nhưng còn bố mẹ của bà?

- Tôi tin rồi họ cũng sẽ đồng ý.

Thiên Di chỉ nói như vậy rồi lẳng lặng bước ra ngoài. Bầu trời bên ngoài cũng giá lạnh y như tâm hồn của nó.

***

Thiên Di đứng soi mình trước gương, bên cạnh là ngổn ngang đủ mọi thứ để chuẩn bị cho lễ cưới ngày mai. Đúng vậy, ngày mai Thiên Di sẽ đến lễ đường, sẽ chính thức trở thành vợ của Mạnh Hoàng như lời mà cả hai đã hứa.

***

Buổi sáng, trời nắng đẹp. Giữa tiết trời mùa đông mà xuất hiện những ánh nắng ấm áp như vậy quả là hiếm hoi. Nhà thờ sáng đầu tuần trở nên vắng lặng, khách mời của đám cưới cũng chỉ ngồi đủ ở hai hàng ghế đầu. Ngoài bố mẹ Thiên Di ra là Hoa, Nam Huy, cô Kim giúp việc và một vài người bạn khác. Mỗi người đều mang trong mình một tâm trạng, một suy nghĩ khiến cho khuôn mặt họ mang đủ các loại biểu cảm vô cùng phong phú nhưng vẫn giữ được nét trang trọng trong ngày lễ vô cùng đặc biệt này. Đột nhiên tiếng nhạc quen thuộc vang lên, báo hiệu sự xuất hiện của nhân vật chính trong lễ cưới. Từ bên ngoài nhà thờ, cô dâu chầm chậm bước vào trong ánh nắng ban mai rực rỡ, bên cạnh không hề có chú rể. Thiên Di xinh đẹp như một nàng công chúa từ trong truyện cổ tích với khuôn mặt được trang điểm lộng lẫy và mái tóc búi cao sang trọng. Chỉ có điều, tất cả mọi người có mặt đều ồ lên khi trông thấy bộ váy cưới của cô dâu: một bộ váy được làm bằng ren với ống tay dài có họa tiết đơn giản nhưng lại trông vô cùng quý phái. Đặc biệt nhất là từ đầu đến cuối, chiếc váy chỉ có một màu đó là màu đen- màu của sự bí ẩn nhưng cũng là màu của tang tóc và đau thương. Ánh nắng mặt trời hòa vào với màu đen áo cưới tạo thành một thứ màu sắc huyền bí và huyễn hoặc, khiến ai nhìn vào cũng không khỏi xúc động. Thiên Di từng bước tiến về phía cha xứ, khuôn mặt thản nhiên không biểu lộ một chút cảm xúc. Lời của vị linh mục gì đáng kính vang lên giữa nhà thờ: “ Thiên Di, con có đồng ý lấy Mạnh Hoàng làm chồng của con và ở bên cạnh người ấy khi khỏe mạnh cũng như khi ốm đau, khi giàu sang cũng như khi nghèo khó không?” Thiên Di mỉm cười. Đó là điều mà nó luôn hi vọng nhưng chẳng bao giờ có thể trở thành hiện thực nữa. Ở bên dưới, mẹ của Thiên Di đã bắt đầu rơi nước mắt khi nhìn thấy con gái mình đứng trên lễ đường làm đám cưới mà không có lấy một chú rể. Thiên Di im lặng một lát rồi toan cất tiếng: “Con đồng ý” thì bỗng cánh cửa nhà thờ mở tung! Từ xa, một bóng người cao lớn bước nhanh về phía Thiên Di.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian như ngưng đọng…

Trong khoảnh khắc đó, Thiên Di như ngừng thở…

Và trong khoảnh khắc đó, bóng người kia đã ôm chầm lấy Thiên Di như thể mạng sống của họ đã được hồi sinh nhờ cái ôm này.

“Anh nhớ em”. Tiếng của Mạnh Hoàng vang lên bên tai Thiên Di nhẹ như gió, vòng tay ấm áp của Mạnh Hoàng siết chặt không rời. Thiên Di sững sờ buông rơi đóa hoa đang cầm trên tay. Tất cả mọi người xung quanh cũng đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang diễn ra!

- Anh…- Thiên Di thấy sống mũi mình cay cay.

Mạnh Hoàng càng siết chặt Thiên Di hơn.

- Anh thật sự rất nhớ em, nhớ đến phát điên lên rồi! Liệu em còn có thể chấp nhận anh, chấp nhận tình yêu của anh được chứ?

- Chuyện này là…?

- Mọi người có thể nghe tôi giải thích được không?

Bà Minh Mĩ cũng từ đâu bước vào và tiến lại gần Thiên Di.

- Chuyện này đều là do tôi. Việc Mạnh Hoàng cần thay tim gấp là có thật. Sau khi trải qua hai cuộc phẫu thuật ở bên Mĩ, sức khỏe của nó đã ổn định và tốt hơn rất nhiều. Nhưng tôi đã giấu nó và gọi điện cho Thiên Di, nói rằng cuộc phẫu thuật không thành công.- Nói đến đây, bà Minh Mĩ nắm lấy tay Thiên Di.- Cô muốn đây sẽ là thử thách cuối cùng của cô dành cho con, cô muốn biết tình yêu của con với Mạnh Hoàng có đủ lớn để vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết được hay không. Bây giờ thì cô đã thực sự thấy được tình cảm của con rồi. Thiên Di, con có thể tha thứ cho cô và đón nhận thằng con trai ngốc nghếch của cô được chứ?

Thiên Di không biết từ bao giờ mắt mình đã nhòe nước. Tất cả mọi thứ xảy ra đều giống như trong mơ làm cho nó không tin được chuyện này có thể xáy ra trong hiện thực. Nó ôm chầm lấy bà Minh Mĩ, không nói nên lời. Rồi Thiên Di lại quay sang, hai tay đánh liên tục vào lưng Mạnh Hoàng mà nức nở:

- Anh có biết em đã đau khổ thế nào không? Anh có biết trái tim em đã vỡ vụn ra khi biết anh không còn trên cõi đời này nữa không? Anh là kẻ nhẫn tâm! Tại sao, tại sao từ lúc đi anh không hề liên lạc với em? Không cho em một thứ dù là nhỏ nhoi để em bám víu? Tại sao?

- Bởi vì anh muốn khi anh đứng trước mặt em, anh sẽ là một chàng trai thực sự khỏe mạnh, là một bờ vai thực sự vững chắc. Anh thà không liên lạc, không cho em hi vọng còn hơn để em hi vọng rồi lại thất vọng vì ngay cả khi nằm trong phòng phẫu thuật, anh cũng không hề biết mình có thể vượt qua và trở về bên em được hay không. Nhưng bây giờ anh đã ở đây và anh tuyệt đối không để em phải chịu đựng mọi thứ một mình nữa, anh tuyệt đối không buông tay em nữa.

- Anh nói dối! Trước đây anh cũng nói sẽ ở bên em, sẽ không rời xa em nhưng cuối cùng anh vẫn bỏ rơi em. Em không tin anh! Em không tin! Em không tin!

Thiên Di vừa nói xong thì cũng là lúc Mạnh Hoàng ghì chặt Thiên Di vào lòng và đặt lên môi nó một nụ hôn mãnh liệt. Đôi mi thấm đẫm nước mắt của Thiên Di từ từ khép lại, nó ôm chặt lấy Mạnh Hoàng như để đáp lại tình cảm đang bừng cháy của người con trai mà nó yêu thương.

- Từ giờ chúng ta sẽ cùng nhau bù đắp hết những khoảng thời gian xa cách, những khoảng thời gian không có nhau, sẽ cùng nắm tay nhau đi tới cuối con đường. Và…Thiên Di, em đồng ý làm vợ của anh chứ?

Thiên Di khẽ gật đầu rồi ôm chầm lấy Mạnh Hoàng một cách hạnh phúc. Tất cả mọi người có mặt đều vui sướng vỗ tay chúc mừng cho một cái kết đẹp và vô cùng có hậu. Tuy rằng đám cưới ngày hôm nay đã không diễn ra như dự định nhưng rồi sẽ có một đám cưới sau đó hạnh phúc hơn, lộng lẫy hơn rất nhiều. Tất nhiên, đám cưới ấy sẽ có đầy đủ cả cô dâu chú rể và cô dâu sẽ là người xinh đẹp nhất, rạng rỡ nhất trong bộ váy trắng tinh khôi- bộ váy kết tinh từ sự tin tưởng, lòng kiên trì và niềm hi vọng, Nhưng trên hết vẫn là một tình yêu chân thành, bất diệt.



*****


Ba năm sau.

- Ông xã, chắc là vợ chồng Hoa và Nam Huy đưa bé Tũn sang chơi đấy. Anh mau ra mở cửa đi.

- Em ra đi bà xã, anh đang bận.

- Em còn đang dở tay nấu cơm. Anh bận cái gì hả? Lại tính trốn việc đúng không?

- Anh bận cho con ăn thật mà.

Mạnh Hoàng vừa đưa bình sữa vào miệng cô con gái bé bỏng vừa thầm thì:

- Mẹ con đúng là dữ dằn nhất nhà, con nhỉ?

- E hèm, anh nói gì đấy hả?

Mạnh Hoàng giật mình quay lại phía sau thì đã thấy Thiên Di đứng giữa nhà, hai tay chống nạnh.

- Bây giờ anh hối hận vẫn còn kịp đấy.

Mạnh Hoàng mỉm cười kéo Thiên Di vào lòng và dịu dàng hôn lên môi nó:

- Điều duy nhất mà anh không bao giờ hối hận đó là lấy em làm vợ, ngốc của anh.

== The End ===

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết